[Fiction] - Từ trên vũ trụ nhìn xuống... [Lưu Trữ] - DIỄN ĐÀN NHÀ XUẤT BẢN TRẺ

PDA

View Full Version : [Fiction] - Từ trên vũ trụ nhìn xuống...


ben_harry_mybestfriend
15-10-08, 08:23 PM
Đây là fiction đầu tay của tớ. Dù sao vẫn là đầu tay, chưa có kinh nghiệm nhiều, mong mọi người cho ý kiến.

Từ trên vũ trụ nhìn xuống...

... Nó ngủ dậy, ho sù sụ. Hai năm trở lại đây, sáng nào nó cũng ho khi ngủ dậy...
Không khí nơi này thật tệ. Ông bà và các em nó đã lên chuyến tàu ngày hôm qua. Nó và bố mẹ ở lại một ngày để thu vén nốt đồ đạc và để cho nó có thể nhớ lại những kỉ niệm đẹp ở đây trước khi ra đi mãi mãi.

... Nó đi dọc bờ biển, hướng mắt ra phía chân trời xa xăm, mong mỏi một tia hi vọng rằng nơi này không đến nỗi tệ như nó nghĩ. Nhưng nó chẳng nhận được gì ngoài bầu trời xám xịt, âm u ảm đạm. Chắc là lại sắp có cơn mưa ấy. Có thể bố mẹ và nó sẽ rời đi trước khi cơn mưa ập đến. Nó hi vọng thế... Cơn mưa axit chỉ cần ập đến là cây cối chết hết. Dù sao thì... cũng còn có cây cối nữa đâu! Nó đang hít nốt số không khí ít ỏi còn lại.

... NÓ hướng mắt xuống mặt cát. Mặt cát trắng mịnh ngày xưa mà nó, và các em nó phủ lên người, xây lâu đài, chôn vùi "kho báu" mà thường là vài đồng tiền nhỏ... bây giờ loang lổ vết dầu đen. Đó là "máu" của một đoàn tàu chở dầu đổ xuống cách đây có khoảng vài tháng trước. Một thảm họa kinh khủng. Nhưng cũng bù gì được so với thảm họa mà nơi này gánh chịu?

... Lại đưa mắt nhìn ra biển một lần nữa. Nói là biển cũng chẳng đúng. Là một cái hố đen hút rác thì đúng hơn. "Biển" trước đây màu đen. Và đương nhiên, hòa quyện với những màu xanh kinh dị, nhơm nhớp. Nó cũng chẳng hiểu cái thứ màu xanh ấy là gì. Nhưng khi nhìn vào nói là lại thấy ghê tởm, đáng sợ... Xác cá tôm nổi lềnh bềnh, nhuộm thêm cho cái "hỗn hợp" kia màu trắng chết chóc. Mùi tanh tưởi bốc lên.
Còn đâu tiếng sóng rì rào nhè nhẹ, du dương làm nó lim dim ngủ hằng trưa... Còn đâu luồng gió mát rười rượi vồ táp vào mặt một cách âu yếm?

... Hết rồi, hết rồi, tất cả đã chấm dứt. Đâu còn sự sống ở đây? Có thể là có: nó, bố mẹ và những người cuối cùng chưa lên tàu...Cũng chẳng còn ai có thể sống ở nơi này đâu.

... Đến giờ rồi. Nó bước lên con tàu vũ trụ cùng bố mẹ.

... Từ trên vũ trụ nhìn xuống... cảm giác đau đớn đè nặng tâm trí nó không hề giống cái cảm giác mà những nhà du hành vũ trụ đâu tiên khi nhìn thấy nơi này lần đầu tiên từ trên vũ trụ. Chắc hẳn họ đã chảy nước mắt khi nhìn thấy cái màu xanh biêng biếc của biển cả... những gợn mây vần vũ...Nhìn thấy ngôi nhà thân thương thật là kì diệu...
... Nhưng nó lại chảy nước mắt vì nó chỉ nhìn thấy một khối xám xanh nhờ nhờ. Con người đã phá cái ngôi nhà ấy, giết chết mẹ thiên nhiên, và bây giờ đang sống lưu lạc ngoài vũ trụ.

Tạm biệt Trái Đất!

MoonFace
26-01-09, 01:05 AM
*lăn vô* Woa.......fic bạn viết hay quá! Tuy ngắn nhưng đầy ý nghĩa ^-^. Nói về tương lai của Trái Đất sau này.............(ô nhiễm MT dữ dội >_<) Cũng thật buồn..........nếu Trái Đất bị như thế (đến nỗi phải bỏ Trái Đất đi luôn muh) Quả là một mẩu fic tuyệt vời để tuyên truyền về việc bảo vệ MT.......................ủng hộ bạn viết thêm nhiều fic nữa nàh >_~