hungka142
10-06-11, 10:42 PM
lời nói đầu:
từ năm 2006 tôi đã viết 1 câu chuyện dài, đáng lẽ rất dài , nhưng do cuộc sống phải đấu tranh nhiều thứ, tìm sự nghiệp ổn định, nên chỉ viết có 8 tập truyện Trường Học Có bùa, 5 tập truyện Giọt Máu Rồng, 1 tập Cô Tiểu Thư Nhiều Chuyện, 2 tập NGười Bắt rắn, và bộ truyện tình Xa Xôi Đôi Đương, nhưng chưa bao giờ đem ra cả. Đơn giản là vì sự nghiệp chưa ổn định mà văn đàn là một thứ dường như khó với tới, nên đành gác ước mơ lại một bên.
giờ đây mình xin giới thiệu một câu chuyện đầu tiên trong tập 1 của Trường Học Có Bùa - ko ma mị, ko dị đoan, chỉ là một câu chuyện học sinh kì bí vô tình nhặt được một quyển sách.
TRƯỜNG HỌC CÓ BÙA
1. QUYỂN SÁCH CÓ BÙA
Trên đài truyền hình hôm nay có thông báo về một hiện tượng nhật thực vào lúc sáu giờ chiều. Đây là một hiện tượng hiếm hoi xảy ra và được nhiều người chú ý chờ đợi để xem. Đài truyền hình sẽ trực tiếp hiện tượng nhật thực này vào đúng thời điểm có hiện tượng xảy ra. Nhiều đứa trẻ cứ mải mê làm những cây kiếm bằng gỗ để bảo vệ gia đình mình. Chúng tưởng tượng ra rằng hiện tượng này trời đất sẽ tối đen như mực và bọn quỉ sẽ đến tấn công con người. Chính vì những ý nghĩ trẻ con đó mà những người cha mẹ chỉ nhìn con mình lắc đầu. Họ chỉ cười vì con họ ngây thơ và đáng yêu hơn khi có những hành động như thế.
Cha và mẹ Bi nhốn nháo cả lên khi chờ đợi thông tin trên truyền hình. Người cha cứ đặt mắt về phía cái tivi mà quên cả dùng cơm chiều. Bi nhìn cha mình rồi cười tủm tỉm:
- Cha, chiều nay có đi đốt nhang cho ông nội không?
Mẹ Bi lại gần vịnh lấy vai con yêu của mình rồi trìu mến nói:
- Năm nay con lớp bảy rồi, hãy tự mà đi thấp nhang cho ông nội đi! Hôm nay cha con đang ghiền hiện tượng nhật thực nên cứ đâm đầu vào cái tivi mà thôi. Xem chừng cha con giận bây giờ!
Bi cười rồi chạy lại ngồi gần bên cha mình. Bi là một anh chàng nhí hay khóc nhè và rất thích làm nũng với mẹ. Chỉ vì cha và mẹ thường cưng chiều nên Bi rất dễ khóc khi có điều gì đó cảm động. Bi giật lấy đồ mốt rồi cười nhăn răng:
- Cha cùng con đi được không? Con sợ ma lắm! Ở đất thánh thấy ghê quá hà.
Cha nhìn Bi một lúc rồi chỉ vào hình ông nội:
- Con có thương ông nội không? Ông nội sẽ bảo vệ con mà! Nếu mà con đi thì ngày mai cha cho con đi khu vui chơi New World chơi chịu không?
Bi gật đầu rồi cỡi chiếc xe đạp leo núi của mình lên đường. Bi tỏ ra không được vui vì đây là lần đầu Bi dám đi ra ngoài đất thánh có một mình vào ban đêm. Bi rất nhát và thường xuyên bị bạn bè chọc cho đến khi khóc mới chịu thôi. Chính vì thế mà trong lớp Bi chẳng có bọn con trai nào thân cả. Bi chỉ quen được một cô bạn gái tên là Mi có mái tóc dài và dễ thương mà thôi. Bi thì thầm:
- Nếu ngày mai cha không cho đi chơi thì mình sẽ trốn nhà đi hoang mới được! Nhưng…lấy gì ăn đây?
Bi lắc đầu và lủi vào con đường dẫn vào đất thánh. Mấy chú thợ hồ nhìn Bi chạy xe một mình vào đất thánh mà hô to chọc phá:
- Ê! Coi chừng ma bắt nhé! Khà khà…
Bi rợn người và dừng lại nhìn dáo dát vì cảm thấy hơi ớn một chút. Bi thở hổn hển rồi thì thầm:
- Không nhắc đến “con ấy” thì thôi, mà nhắc rồi lại cảm thấy hơi sợ!
Bi dẫn xe vào bên trong khá xa để đến phần mộ của ông nội mình. Lúc này cũng đã gần sáu giờ và bầu trời cũng bắt đầu tối dần. Bi nhìn ra ngoài đường, đèn đường cũng vừa bật sáng lên. Nhưng những cái bóng của mấy chú thợ hồ vẫn còn làm miệt mài.
Lúc này bầu trời đột nhiên chuyển dần sang một màu đen. Bi chẳng còn nhìn thấy được thứ gì khác nên tim của Bi bắt đầu đập nhanh. Bi la lên:
- Ông nội ơi cứu con!
Lúc đó bên trong đất thánh đột nhiên xuất hiện những luồng tia điện như sấm sét và nổ rì rầm trông thật ớn lạnh. Bi lúc này chẳng còn bước đi được bước nào nữa. Những âm thanh nổ khét tiếng và làm rung động cả đất thánh. Bỗng từ một hướng bên trong loé lên một tia sáng rồi từ từ tan ra trong bầu trời. Bi nhìn thấy ánh sáng cứ tưởng là lối ra nên đi thẳng vào sâu bên trong. Bi lần mò đến một ngôi mộ trống không và loe lói một vài ánh sáng đom đóm. Bi nhìn lên bia mộ nhưng chẳng thấy ghi dòng chữ nào. Tấm bia đã quá cũ đến nỗi bề mặt như rụt rã. Bi lê bước chân về phía ngôi mộ rỗng và nhìn xuống bên dưới. Bi ngạc nhiên khi nhìn thấy một quyển sách màu nâu với những hoa văn thật kì lạ. Bi hít một hơi thật dài và nhảy xuống bên dưới. Quyển sách rất dày và không có gì đặc biệt. Bi bèn lại gần nó và lật ra một trang để xem, bỗng một luồng ánh sáng màu vàng loé lên thẳng tới trời cao. Những người thợ hồ thấy luồng ánh sáng chói cả mắt nên chạy vào bên trong để xem tình hình. Khi họ chạy vào thì họ chẳng phát hiện ra điều gì, một ngôi mộ bình thường và bên cạnh ngôi mộ họ nhìn thấy chiếc xe đạp của của cậu bé vừa đi vào…
…………
Bi từ từ mở mắt mình ra và khung cảnh đầu tiên chính là khuôn mặt hiền lành của mẹ. Còn cha đang đứng bên cạnh quan sát từng cử chỉ của con mình. Bi ngơ ngẩn:
- Tại sao con ở nhà hả mẹ?
Mẹ Bi tỏ ra vô cùng lo lắng:
- Tối hôm qua con nằm ngủ trước cửa nhà mà không nói lời nào! Mẹ và cha lo lắng cho con quá chừng!
Bi nhớ lại chuyện tối hôm qua nhưng Bi chẳng hề sợ hãi khi nhớ lại chuyện mình nhìn thấy một luồng sáng chói màu vàng. Bi liếc nhìn lên bàn học của mình và hoảng hồn khi nhìn thấy một quyển sách rất giống với quyển sách nằm dưới mộ. Bi chỉ vào quyển sách và nuốt nước miếng mình hỏi:
- Quyển sách đó ở đâu ra vậy mẹ?
Mẹ Bi rờ vào trán con mình rồi khoanh tay lại:
- Đêm qua con ôm lấy quyển sách mà không chịu bỏ ra, đến khi cha con ẵm con lên giường thì con mới chịu buông nó ra. Con bị ấm trán rồi phải không?
Nói rồi mẹ Bi đi nhanh ra bên ngoài để tiễn chồng mình đi làm. Mẹ nhìn Bi vẫn còn nằm dài trên giường nên lớn tiếng gọi:
- Con chuẩn bị mà đi học, nếu không thì trễ giờ đấy!
Bi ngồi dậy và lại gần quyển sách trên bàn. Một quyển sách thật đẹp giống như một quyển từ điển bách khoa của cha trưng trong tủ kính. Trên mặt quyển sách có một huy hiện hình hai con mắt. Bi thở dài rồi bỏ nó mà đi ra ngoài để chuẩn bị đi học. Bi vừa đi ra khỏi phòng thì huy hiệu loé qua một vệt ánh sáng rồi tắt lịm.
--------------
Bi lảo rảo ngoài hành lang lớp mình và thẩn thờ vì chuyện kì lạ tối hôm qua. Bi không thể nào nhớ được tại sao Bi lại nằm trên giường trong khi đang chứng kiến một hiện tượng lạ ngoài đất thánh. Bi chợt nhớ chiếc xe đạp của mình vẫn còn để đâu đó nơi đất thánh. Bi định quay đầu đi thì trước mặt xuất hiện một khuông mặt dị hợm của một con quái vật. Bi mỉm cười rồi dùng tay lấy chiếc mặt nạ ra. Cô bạn Mi cười nhí nhảnh:
- Trời ạ! Cứ ngỡ Bi lại giống như những lần trước nhảy tót lên chứ!
Bi không nói mà lặng lẽ trở về lớp học. Mi thấy hành động của Bi khác với mọi ngày nên tỏ ra thắc mắc và cứ đeo bám Bi mãi. Bi đứng lại rồi quay đầu lại hỏi:
- Mi theo Bi làm gì thế?
Mi đứng lắc lư:
- Thì tại Bi hôm nay lạ quá à! Bình thường nhìn thấy mặt nạ là Bi nhảy dựng lên và chạy về phòng và úp mặt lại. Còn hôm nay bình thản như không có gặp cái gì cả!
Bi đột nhiên vò đầu cô bạn mình:
- Mi ngốc quá, đó chỉ là một chiếc mặt nạ thì có gì mà phải sợ chứ?
Mi thấy hành động và lời nói của Bi hôm nay rất là lạ. Không giống một người bạn Bi nhút nhát thường ngày. Mi quyết định theo dõi người bạn thân của mình.
Sau khi tan học, Mi âm thầm đi theo Bi và cố tình gây ra nhiều tiếng động nhưng dường như Bi không chú ý. Dường như Bi rất tập trung đến một điều gì đó nên mọi âm thanh xung quanh Bi đều không nghe thấy. Bi cứ đi theo con đường trải dài vào đất thánh mà không có biểu hiện gì cả. Bi lại gần ngôi mộ mà đêm qua Bi đã chứng kiến một hiện tượng lạ. Đó là một ngôi mộ trống rỗng và có những ánh sáng loe lói. Bi ngạc nhiên khi nhìn thấy chiếc xe đạp mà mình dựng đứng hôm qua vẫn còn y nguyên. Nhưng ngôi mộ trống rỗng đã không còn thấy mà chỉ thấy một ngôi mộ bình thường như bao ngôi mộ khác. Trên bia vẫn có khắc tên người quá cố và có cả hình ảnh mà thường ngày Bi và cha đều nhìn thấy khi đi ngang qua. Bi lắc đầu không hiểu chuyện gì đã xảy ra với bản thân Bi nên Bi cứ ôm đầu mình suy nghĩ. Mi đứng bên ngoài nhìn thấy Bi lại gần chiếc xe và cố gắng nhắc chiếc xe của mình lên nhưng không được. Mi thấy vậy bèn chạy ra cố gắng giúp bạn mình nhưng lại không được. Mi thở dài:
- Bộ Bi chôn chiếc xe của mình nơi này phải không? Tại sao mà nhắc không lên?
Bi nhướng lông mày của mình lên và suy nghĩ về chiếc xe của mình. Nhưng không hiểu vì sao chiếc xe cứng đơ và nhắc không lên. Bi ngồi xuống và nhìn xem bên dưới có mấu xích gì nhưng kết quả chẳng có gì hết. Mi chợt nhớ ra một chuyện:
- Có khi nào chiếc xe bị ếm bùa không?
Bi vò đầu bạn mình:
- Mi nghĩ sao vậy, làm gì có chuyện bùa chú ở đây? Hơn nữa chiếc xe chỉ là đồ vật mà có chuyện hoang đường này à?
Mi dùng một ngón tay chống cằm mình suy nghĩ. Mi chợt nhớ ra một chuyện nên cười tươi rồi nói:
- Nếu Mi nhớ không lầm thì lúc trước có đọc qua một quyển sách cổ. Có đề cập một loại bùa chú căn bản là ếm lên đồ vật! Muốn giải nó thì phải có bùa giải, hoặc có một cách mà chỉ có con gái mới làm được…
Nói rồi Mi bèn đưa ngón tay mình vào miệng và cắn một cái để cho máu chảy ra. Mi từ từ nhỏ một giọt máu lên chiếc xe đạp khiến chiếc xe loé lên một đường sáng màu vàng nhạt. Bi hoảng hồn vì trên đời lại có một chuyện kì lạ đang diễn ra trước mặt. Bi thở dồn dập hỏi:
- Bộ Mi là phù thủy hả? Cái gì mà lạ vậy?
Mi nhìn người bạn của mình cười rồi dựng chiếc xe lên bình thường. Mi liếc qua trái tỏ ra kiêu ngạo:
- Thì những người thích đọc sách là vậy đó? Thường xuyên khám phá ra những chuyện lạ. Mi nhặt được một quyển sách cổ trong một bãi rác và đọc thử. Thấy hay hay nên đem về nhà cất giữ để làm kỷ niệm.
Bi gật đầu khen cô bạn thân nhất của mình. Bi chợt rùng mình một cái rồi từ từ gục xuống đất. Bi vịnh lấy tim mình và la lên đau nhói. Bi chợt nhìn thấy một người nào đó mặc một bộ áo dài trắng đang đứng trên một cây cầu. Dường như Bi nhận thấy tim mình đau nhói và không thể chịu được. Bi chợt bất tỉnh khiến cô bạn la lên cầu cứu. Lúc đó chỉ có mấy chú thợ hồ vẫn còn đang làm việc chạy lại và đưa Bi đến bệnh viện. Họ sững sờ hơn khi nhìn thấy cậu bé đã biến mất vào tối hôm qua.
từ năm 2006 tôi đã viết 1 câu chuyện dài, đáng lẽ rất dài , nhưng do cuộc sống phải đấu tranh nhiều thứ, tìm sự nghiệp ổn định, nên chỉ viết có 8 tập truyện Trường Học Có bùa, 5 tập truyện Giọt Máu Rồng, 1 tập Cô Tiểu Thư Nhiều Chuyện, 2 tập NGười Bắt rắn, và bộ truyện tình Xa Xôi Đôi Đương, nhưng chưa bao giờ đem ra cả. Đơn giản là vì sự nghiệp chưa ổn định mà văn đàn là một thứ dường như khó với tới, nên đành gác ước mơ lại một bên.
giờ đây mình xin giới thiệu một câu chuyện đầu tiên trong tập 1 của Trường Học Có Bùa - ko ma mị, ko dị đoan, chỉ là một câu chuyện học sinh kì bí vô tình nhặt được một quyển sách.
TRƯỜNG HỌC CÓ BÙA
1. QUYỂN SÁCH CÓ BÙA
Trên đài truyền hình hôm nay có thông báo về một hiện tượng nhật thực vào lúc sáu giờ chiều. Đây là một hiện tượng hiếm hoi xảy ra và được nhiều người chú ý chờ đợi để xem. Đài truyền hình sẽ trực tiếp hiện tượng nhật thực này vào đúng thời điểm có hiện tượng xảy ra. Nhiều đứa trẻ cứ mải mê làm những cây kiếm bằng gỗ để bảo vệ gia đình mình. Chúng tưởng tượng ra rằng hiện tượng này trời đất sẽ tối đen như mực và bọn quỉ sẽ đến tấn công con người. Chính vì những ý nghĩ trẻ con đó mà những người cha mẹ chỉ nhìn con mình lắc đầu. Họ chỉ cười vì con họ ngây thơ và đáng yêu hơn khi có những hành động như thế.
Cha và mẹ Bi nhốn nháo cả lên khi chờ đợi thông tin trên truyền hình. Người cha cứ đặt mắt về phía cái tivi mà quên cả dùng cơm chiều. Bi nhìn cha mình rồi cười tủm tỉm:
- Cha, chiều nay có đi đốt nhang cho ông nội không?
Mẹ Bi lại gần vịnh lấy vai con yêu của mình rồi trìu mến nói:
- Năm nay con lớp bảy rồi, hãy tự mà đi thấp nhang cho ông nội đi! Hôm nay cha con đang ghiền hiện tượng nhật thực nên cứ đâm đầu vào cái tivi mà thôi. Xem chừng cha con giận bây giờ!
Bi cười rồi chạy lại ngồi gần bên cha mình. Bi là một anh chàng nhí hay khóc nhè và rất thích làm nũng với mẹ. Chỉ vì cha và mẹ thường cưng chiều nên Bi rất dễ khóc khi có điều gì đó cảm động. Bi giật lấy đồ mốt rồi cười nhăn răng:
- Cha cùng con đi được không? Con sợ ma lắm! Ở đất thánh thấy ghê quá hà.
Cha nhìn Bi một lúc rồi chỉ vào hình ông nội:
- Con có thương ông nội không? Ông nội sẽ bảo vệ con mà! Nếu mà con đi thì ngày mai cha cho con đi khu vui chơi New World chơi chịu không?
Bi gật đầu rồi cỡi chiếc xe đạp leo núi của mình lên đường. Bi tỏ ra không được vui vì đây là lần đầu Bi dám đi ra ngoài đất thánh có một mình vào ban đêm. Bi rất nhát và thường xuyên bị bạn bè chọc cho đến khi khóc mới chịu thôi. Chính vì thế mà trong lớp Bi chẳng có bọn con trai nào thân cả. Bi chỉ quen được một cô bạn gái tên là Mi có mái tóc dài và dễ thương mà thôi. Bi thì thầm:
- Nếu ngày mai cha không cho đi chơi thì mình sẽ trốn nhà đi hoang mới được! Nhưng…lấy gì ăn đây?
Bi lắc đầu và lủi vào con đường dẫn vào đất thánh. Mấy chú thợ hồ nhìn Bi chạy xe một mình vào đất thánh mà hô to chọc phá:
- Ê! Coi chừng ma bắt nhé! Khà khà…
Bi rợn người và dừng lại nhìn dáo dát vì cảm thấy hơi ớn một chút. Bi thở hổn hển rồi thì thầm:
- Không nhắc đến “con ấy” thì thôi, mà nhắc rồi lại cảm thấy hơi sợ!
Bi dẫn xe vào bên trong khá xa để đến phần mộ của ông nội mình. Lúc này cũng đã gần sáu giờ và bầu trời cũng bắt đầu tối dần. Bi nhìn ra ngoài đường, đèn đường cũng vừa bật sáng lên. Nhưng những cái bóng của mấy chú thợ hồ vẫn còn làm miệt mài.
Lúc này bầu trời đột nhiên chuyển dần sang một màu đen. Bi chẳng còn nhìn thấy được thứ gì khác nên tim của Bi bắt đầu đập nhanh. Bi la lên:
- Ông nội ơi cứu con!
Lúc đó bên trong đất thánh đột nhiên xuất hiện những luồng tia điện như sấm sét và nổ rì rầm trông thật ớn lạnh. Bi lúc này chẳng còn bước đi được bước nào nữa. Những âm thanh nổ khét tiếng và làm rung động cả đất thánh. Bỗng từ một hướng bên trong loé lên một tia sáng rồi từ từ tan ra trong bầu trời. Bi nhìn thấy ánh sáng cứ tưởng là lối ra nên đi thẳng vào sâu bên trong. Bi lần mò đến một ngôi mộ trống không và loe lói một vài ánh sáng đom đóm. Bi nhìn lên bia mộ nhưng chẳng thấy ghi dòng chữ nào. Tấm bia đã quá cũ đến nỗi bề mặt như rụt rã. Bi lê bước chân về phía ngôi mộ rỗng và nhìn xuống bên dưới. Bi ngạc nhiên khi nhìn thấy một quyển sách màu nâu với những hoa văn thật kì lạ. Bi hít một hơi thật dài và nhảy xuống bên dưới. Quyển sách rất dày và không có gì đặc biệt. Bi bèn lại gần nó và lật ra một trang để xem, bỗng một luồng ánh sáng màu vàng loé lên thẳng tới trời cao. Những người thợ hồ thấy luồng ánh sáng chói cả mắt nên chạy vào bên trong để xem tình hình. Khi họ chạy vào thì họ chẳng phát hiện ra điều gì, một ngôi mộ bình thường và bên cạnh ngôi mộ họ nhìn thấy chiếc xe đạp của của cậu bé vừa đi vào…
…………
Bi từ từ mở mắt mình ra và khung cảnh đầu tiên chính là khuôn mặt hiền lành của mẹ. Còn cha đang đứng bên cạnh quan sát từng cử chỉ của con mình. Bi ngơ ngẩn:
- Tại sao con ở nhà hả mẹ?
Mẹ Bi tỏ ra vô cùng lo lắng:
- Tối hôm qua con nằm ngủ trước cửa nhà mà không nói lời nào! Mẹ và cha lo lắng cho con quá chừng!
Bi nhớ lại chuyện tối hôm qua nhưng Bi chẳng hề sợ hãi khi nhớ lại chuyện mình nhìn thấy một luồng sáng chói màu vàng. Bi liếc nhìn lên bàn học của mình và hoảng hồn khi nhìn thấy một quyển sách rất giống với quyển sách nằm dưới mộ. Bi chỉ vào quyển sách và nuốt nước miếng mình hỏi:
- Quyển sách đó ở đâu ra vậy mẹ?
Mẹ Bi rờ vào trán con mình rồi khoanh tay lại:
- Đêm qua con ôm lấy quyển sách mà không chịu bỏ ra, đến khi cha con ẵm con lên giường thì con mới chịu buông nó ra. Con bị ấm trán rồi phải không?
Nói rồi mẹ Bi đi nhanh ra bên ngoài để tiễn chồng mình đi làm. Mẹ nhìn Bi vẫn còn nằm dài trên giường nên lớn tiếng gọi:
- Con chuẩn bị mà đi học, nếu không thì trễ giờ đấy!
Bi ngồi dậy và lại gần quyển sách trên bàn. Một quyển sách thật đẹp giống như một quyển từ điển bách khoa của cha trưng trong tủ kính. Trên mặt quyển sách có một huy hiện hình hai con mắt. Bi thở dài rồi bỏ nó mà đi ra ngoài để chuẩn bị đi học. Bi vừa đi ra khỏi phòng thì huy hiệu loé qua một vệt ánh sáng rồi tắt lịm.
--------------
Bi lảo rảo ngoài hành lang lớp mình và thẩn thờ vì chuyện kì lạ tối hôm qua. Bi không thể nào nhớ được tại sao Bi lại nằm trên giường trong khi đang chứng kiến một hiện tượng lạ ngoài đất thánh. Bi chợt nhớ chiếc xe đạp của mình vẫn còn để đâu đó nơi đất thánh. Bi định quay đầu đi thì trước mặt xuất hiện một khuông mặt dị hợm của một con quái vật. Bi mỉm cười rồi dùng tay lấy chiếc mặt nạ ra. Cô bạn Mi cười nhí nhảnh:
- Trời ạ! Cứ ngỡ Bi lại giống như những lần trước nhảy tót lên chứ!
Bi không nói mà lặng lẽ trở về lớp học. Mi thấy hành động của Bi khác với mọi ngày nên tỏ ra thắc mắc và cứ đeo bám Bi mãi. Bi đứng lại rồi quay đầu lại hỏi:
- Mi theo Bi làm gì thế?
Mi đứng lắc lư:
- Thì tại Bi hôm nay lạ quá à! Bình thường nhìn thấy mặt nạ là Bi nhảy dựng lên và chạy về phòng và úp mặt lại. Còn hôm nay bình thản như không có gặp cái gì cả!
Bi đột nhiên vò đầu cô bạn mình:
- Mi ngốc quá, đó chỉ là một chiếc mặt nạ thì có gì mà phải sợ chứ?
Mi thấy hành động và lời nói của Bi hôm nay rất là lạ. Không giống một người bạn Bi nhút nhát thường ngày. Mi quyết định theo dõi người bạn thân của mình.
Sau khi tan học, Mi âm thầm đi theo Bi và cố tình gây ra nhiều tiếng động nhưng dường như Bi không chú ý. Dường như Bi rất tập trung đến một điều gì đó nên mọi âm thanh xung quanh Bi đều không nghe thấy. Bi cứ đi theo con đường trải dài vào đất thánh mà không có biểu hiện gì cả. Bi lại gần ngôi mộ mà đêm qua Bi đã chứng kiến một hiện tượng lạ. Đó là một ngôi mộ trống rỗng và có những ánh sáng loe lói. Bi ngạc nhiên khi nhìn thấy chiếc xe đạp mà mình dựng đứng hôm qua vẫn còn y nguyên. Nhưng ngôi mộ trống rỗng đã không còn thấy mà chỉ thấy một ngôi mộ bình thường như bao ngôi mộ khác. Trên bia vẫn có khắc tên người quá cố và có cả hình ảnh mà thường ngày Bi và cha đều nhìn thấy khi đi ngang qua. Bi lắc đầu không hiểu chuyện gì đã xảy ra với bản thân Bi nên Bi cứ ôm đầu mình suy nghĩ. Mi đứng bên ngoài nhìn thấy Bi lại gần chiếc xe và cố gắng nhắc chiếc xe của mình lên nhưng không được. Mi thấy vậy bèn chạy ra cố gắng giúp bạn mình nhưng lại không được. Mi thở dài:
- Bộ Bi chôn chiếc xe của mình nơi này phải không? Tại sao mà nhắc không lên?
Bi nhướng lông mày của mình lên và suy nghĩ về chiếc xe của mình. Nhưng không hiểu vì sao chiếc xe cứng đơ và nhắc không lên. Bi ngồi xuống và nhìn xem bên dưới có mấu xích gì nhưng kết quả chẳng có gì hết. Mi chợt nhớ ra một chuyện:
- Có khi nào chiếc xe bị ếm bùa không?
Bi vò đầu bạn mình:
- Mi nghĩ sao vậy, làm gì có chuyện bùa chú ở đây? Hơn nữa chiếc xe chỉ là đồ vật mà có chuyện hoang đường này à?
Mi dùng một ngón tay chống cằm mình suy nghĩ. Mi chợt nhớ ra một chuyện nên cười tươi rồi nói:
- Nếu Mi nhớ không lầm thì lúc trước có đọc qua một quyển sách cổ. Có đề cập một loại bùa chú căn bản là ếm lên đồ vật! Muốn giải nó thì phải có bùa giải, hoặc có một cách mà chỉ có con gái mới làm được…
Nói rồi Mi bèn đưa ngón tay mình vào miệng và cắn một cái để cho máu chảy ra. Mi từ từ nhỏ một giọt máu lên chiếc xe đạp khiến chiếc xe loé lên một đường sáng màu vàng nhạt. Bi hoảng hồn vì trên đời lại có một chuyện kì lạ đang diễn ra trước mặt. Bi thở dồn dập hỏi:
- Bộ Mi là phù thủy hả? Cái gì mà lạ vậy?
Mi nhìn người bạn của mình cười rồi dựng chiếc xe lên bình thường. Mi liếc qua trái tỏ ra kiêu ngạo:
- Thì những người thích đọc sách là vậy đó? Thường xuyên khám phá ra những chuyện lạ. Mi nhặt được một quyển sách cổ trong một bãi rác và đọc thử. Thấy hay hay nên đem về nhà cất giữ để làm kỷ niệm.
Bi gật đầu khen cô bạn thân nhất của mình. Bi chợt rùng mình một cái rồi từ từ gục xuống đất. Bi vịnh lấy tim mình và la lên đau nhói. Bi chợt nhìn thấy một người nào đó mặc một bộ áo dài trắng đang đứng trên một cây cầu. Dường như Bi nhận thấy tim mình đau nhói và không thể chịu được. Bi chợt bất tỉnh khiến cô bạn la lên cầu cứu. Lúc đó chỉ có mấy chú thợ hồ vẫn còn đang làm việc chạy lại và đưa Bi đến bệnh viện. Họ sững sờ hơn khi nhìn thấy cậu bé đã biến mất vào tối hôm qua.