walkonthesun
17-06-10, 08:00 AM
Tóm Tắt 1 chút nhé:1 cô bé có dòng gen lặn diệt quỷ KO HỀ tình cờ gặp dc kẻ mang sứ mệnh diệt " HỘI NHỮNG NGƯỜI THIẾU MÁU CẤP TÍNH- VAMPIRE",anh là kẻ đại diện cho mặt trời tên Ryan, đang phải chạy trốn khỏi kẻ thù.Cô trở thành bạn anh, và vì thế khi có 1 học sinh nước ngoài chuyển đến cô đã để ý, tìm mọi cách lột trần thân phận gã. 1 tình huống ko may xảy ra và cô bàng hoàng nhận ra mình đã bị nhiễm dòng máu của những kẻ cả dòng họ cô luôn truy giết. Giữa lúc ấy các ma cà rồng khác biết dc chỗ ở của Ryan , chúng liên tục sát hại những người sùng đạo để ép anh ra mặt...
Truyện đầu tay có lẽ chỉ mang tính giải trí vì mình chưa có kinh nghiệm nên đôi chỗ còn rời rạc, ko dc súc tích lắm,truyện dc lấy bối cảnh ở trường mình.
cám ơn đã đọc và hi vọng các bạn sẽ đóng góp ý kiến để truyện hay hơn.
Chương 1:
Khai giảng năm nay chẳng có gì đáng nói – đúng hơn là nhạt nhẽo đến ngáp như mọi năm – nếu không vì dư âm của nắng hạ. Cảm giác như Trái Đất bị lệch quỹ đạo về gần Mặt Trời hơn. Hội Hành Tinh Xanh của trường chớp lấy thời cơ kêu gọi mọi người nhưng hoàn toàn phản tác dụng. Ai đời thời tiết nóng nực thế này lại đi diễn thuyết cơ chứ. Thành ra ít nhất 1 % hs đã có ý tẩy chay cái hội này.An ngồi ngay dười gốc 1 cây phượng lớn, để có được chỗ tựa thiên đường giữa địa ngục này nó đã phải gạt tình bạn cao cả sang 1 bên mà xử đẹp thằng bạn 3 năm chung xe đạp. Chẳng có gì phải cắn rứt lương tâm cả, quy luật tồn tại mà.
- Anh Đại kìa! – 1 nhỏ đầu hàng thốt lên.
Sân trường bắt đầu nhốn nháo khiến An cũng bị cuốn theo, nó đứng lên và nhìn theo bóng nam sinh đang rảo bước đầy tự tin lên bục phát biểu. Tưởng ai! - nó xì 1 tiếng rồi ngồi xuống. Đó là Trần Đại, 12a1, nó gặp hắn suốt, hầu như là cứ tuần thì 2 lần. Ai trong Ban Chấp Hành chả vậy.
- “Iu” chết đi được ! – Nhỏ bạn cạnh nó suýt xoa.
- Dễ “xương” ha? – An hỏi nhỏ với vẻ mỉa mai.
- Đương nhiên.
- Đẹp zai ha?
- Còn phải hỏi.
- Khác gì xác ướp Ai Cập nhỉ?
- Thua xa! – Nhỏ bĩu môi, nó phì cười sặc sụa nhưng nhỏ kia còn đang tận trên tầng mây thứ 20 nên không để ý khiến nó mất hứng, im luôn.
Nói xác ướp thì đúng là còn thua xa gã này, đối với An thui. Xui xẻo bị bầu vào Ban Chấp Hành từ năm lớp 10, cứ mỗi lần đi họp là nó tìm chỗ ngồi cách xa Đại nhất. Cái gã ấy, lúc nào cũng mang bộ mặt thản nhiên đến vô cảm, thà cứ như tượng đá thì quá tốt đằng này gã lại cứ gương mẫu đàn anh đến phát sợ. Lúc nào cũng nhắc nhở , nhắc nhở, phê bình,…Trời ơi tùm lum chuyện. Mà sao gã như vậy lại được nhiều người thích cực kì.
- Gì đây? – An cau có hỏi khi nhỏ bạn chìa cuốn lưu bút cho nó.
- Chữ ký, xin giùm nhá? - Nhỏ nói và giở trang đầu ra, hình chụp lén Đại đặt ngay chính giữa, bên dưới là dòng chữ được viết theo phong cách grafity “ I GO CRAZY BECAUSE OF U” Eo…!.
- Điên!
- Bạn bè tương thân tương ái mà An iu.
-Tương có hạn thui, đưa 5 con chuột đây!
- Chi vậy? Xin giùm tui đi tui tính lãi rẻ cho.
- Mơ đi! Ha! 5 chục ý để đưa bà lên Biên Hòa á. Mấy đứa khùng!!- Nó bực mình quay ngoắt đi, 10 giây sau, nghĩ ngợi điều gì, nó khó chịu quay lại giật cuốn sổ của nhỏ – Tiết hai.
- Yeah! Thanh kiu An iu! – Nhỏ reo lên vui mừng, thực ra nhỏ vốn biết trước An sẽ nhận nên đâu tiu nghỉu mà cất cuốn sổ đi.
“ Mấy đứa điên! - nó lầm bầm trong miệng, thế là đi bay 25 phút giải lao. Chứ còn gì nữa, tiết 1 chào cờ, sau đó là họp Ban Chấp Hành, họp xong lại còn canh mọi người về hết rồi xin chữ Đại ca nữa. Không chừng còn bị ổng phê bình vì “việc nhà không lo đi lo chuyện bao đồng". À không, có cách này khiến ổng cho chữ ký rất nhanh chóng, cứ đợi gần vào họp đón đầu rào trước, hết thời gian ổng sẽ “thèm vào" mà đôi co với nó nữa .Gương mẫu mà!
- Anh Đại! – Nó tung tăng cầm cuốn lưu bút đến trước mặt Đại – Anh giúp em cái này được không?
Đại nhìn nó, cái kiểu “ Sao tự dưng lễ phép thế? Có gì mờ ám đây! ". Đúng là không ưa nổi gã này, nó nghĩ vậy trong khi cố banh miệng ra cười.
- Chuyện gì?
- Có đứa nhờ em xin chữ ký anh.- Nó thật thà- Chỗ này.
- Ai vậy ?- Đại cầm bút lên lưỡng lự.
- Bạn em, anh ký lẹ còn vô họp nữa –Nó nhanh nhảu
Đại cười nửa miệng, anh quay quay cây viết rồi cắm vào túi áo:
- Ờ ha, anh còn phải phải xếp hết chỗ ghế này - Anh nhìn nó đắn đo- chắc muộn mất.
- Thế thì anh ký lẹ đi ạ!- Nó hơi dằn giọng xuống.
- Hay em giúp anh, xong anh ký khuyến mãi thêm chữ “ I love…” tên bạn em nữa.
- Anh có… KHÙNG không?- Nó buột miệng, vội lấy tay tát vào má.” Sao mình lại nóng thế” – Nó hối hận trong 5 giây rồi lập tức đổi ý. Việc gì nó phải quỵ lụy gã này chỉ vì niềm vui của kẻ khác chứ.- Anh …không ký em zìa à.- Nó lấy hết kiên nhẫn nói qua kẽ răng.
- Cả trường này có mình em kiểu đó!- Đại lờ đi và tiếp tục công việc.
- Kiểu đó là kiểu gì? Anh có ký không?
Đại ngẩng đầu lên thở dài ngán ngẩm rồi rút phắt cây viết đỏ ra vẽ ngoằn ngoèo lên bức ảnh.” Xin xỏ kiểu gì không biết”- Anh lẩm bẩm “ Y như thu tiền bảo kê”.
- Anh mà chịu xì tiền em thu liền. – Nó đắc ý gập cuốn sổ lại- Em xin lỗi, lỡ miệng tí.
- Có qua thì cũng có lại chứ?
- Zời !Đại ca, em mong còn chả được.
- Ban Chấp Hành thế này đây!
- Anh giỏi thì nói ông Trọng đừng bầu em nữa, em đâu có ham.
Nó ngoác miệng chế giễu rồi lại tung tăng chạy về lớp. Đang đắc ý thế bỗng dưng nó khựng hẳn, quay lại nhìn Đại loay hoay dưới nắng. Điên thật! – Nó nghĩ điều gì rồi tự bảo mình như vậy, chạy thật nhanh về lớp, quăng cuốn lưu bút vào đầu nhỏ bạn.
- Sao không bảo lớp trực làm cho nhanh?- Nó vừa xếp ghế 1 cách thô bạo vừa hỏi tức tối.
- Em nhẹ nhẹ thôi! Đầu năm làm gì có lớp mà trực.
- Kêu hết Ban Chấp Hành ra.
- Để bị xạc cả buổi à? Em nghĩ sao vậy?
- Thế thầy kêu anh làm à?
- Không ! nhưng để vậy lát thầy cô phải dọn phiền lắm.
- Rảnh thiệt! Ui Zời ơi! Mệt!
Đại cau mày nhìn An nghiêm nghị:
- Em mà là em gái anh thì ăn đòn mệt nghỉ.
- Ồ THẾ À! Phúc 5 đời em chẳng phải dính vào anh.
Đại tặc lưỡi:”Bó tay!”.Xếp 5 cái ghế lại 1 chỗ, anh xuyên cánh tay qua những lỗ trống và vác lên. Hai tay vậy là 10 ghế, An phùng má nhìn theo bước chân thoăn thoắt của Đại, 1 lần di chuyển vậy là gần hết luôn rồi còn gì, An chỉ được tối đa có 2 ghế. Thứ nhất:vướng, thứ hai: nặng. Con trai bình thường cũa thế thôi, Đại khỏe thật. nó tưởng tượng tay anh mà dài thêm chút nữa thì chắc cũng luồn thêm được 2 cái, hơi choán đường tí nhưng nhanh ,chắc tập tạ suốt.
Còn 6 cái ghế gấp, nó băn khoăn 1 hồi rồi quyết định thử như Đại. An đang học Thiếu Lâm, nó tự tin mình không thua kém ai về khoản bền bỉ nhưng nó lầm. Cánh tay mảnh dẻ nhanh chóng xụi xuống vì lực bị phân tán, không chịu nổi. Ôm thì quá ngắn, nó bỏ bớt 2 cái rồi mà vẫn nhấc không nổi.
- Đưa anh!- Đại từ phòng thiết bị trở ra và vội đỡ giùm nó, hàng Hòa Phát đàng hoàng đấy nhưng cứ dập lên dập xuống kiểu An thì sớm muộn cũng xếp kho thôi.
- Lên họp đi ,còn lại cứ để anh .
- Thôi anh lên đi ! -Nó tiu nghỉu .Quê thiệt .
- Nói,nghe !!-Đại nói giọng cấp trên ,bỗng anh sáng mắt nhìn lên mái nhà và reo khẽ -A!
- Gì đấy ? Nó nhìn theo ,miệng há hốc –“Trời đất ,đứa nào khùng leo lên tận lan can cửa sổ tầng 3 ngồi vậy cà? “
-Có gì đâu mà nhìn ! Lên họp mau – Đại cốc nhẹ đầu nó .
-Đau !- Nó gắt .”Thế mà chẳng có gì ? Bình thường chắc ổng hét ầm lên rùi “ – Nó nghĩ và liếc mắt đa nghi như Tào Tháo- Chuyện lạ nha !
- Gì nữa ?
- Em lên họp à …!!!
Nó ngúng ngẩy quay đi ,không quên nhìn gã con trai “lầu 3 “đang thư thả ngắm trời kìa .Sao gã lại có thể trên đó nhỉ? Để lát lên hỏi bí thư 10A8 ( lớp có lan can gã ngồi) xem sao.
“ Trời nóng quá có nhiều đứa bệnh thiệt !” – Nó gật gù.
Truyện đầu tay có lẽ chỉ mang tính giải trí vì mình chưa có kinh nghiệm nên đôi chỗ còn rời rạc, ko dc súc tích lắm,truyện dc lấy bối cảnh ở trường mình.
cám ơn đã đọc và hi vọng các bạn sẽ đóng góp ý kiến để truyện hay hơn.
Chương 1:
Khai giảng năm nay chẳng có gì đáng nói – đúng hơn là nhạt nhẽo đến ngáp như mọi năm – nếu không vì dư âm của nắng hạ. Cảm giác như Trái Đất bị lệch quỹ đạo về gần Mặt Trời hơn. Hội Hành Tinh Xanh của trường chớp lấy thời cơ kêu gọi mọi người nhưng hoàn toàn phản tác dụng. Ai đời thời tiết nóng nực thế này lại đi diễn thuyết cơ chứ. Thành ra ít nhất 1 % hs đã có ý tẩy chay cái hội này.An ngồi ngay dười gốc 1 cây phượng lớn, để có được chỗ tựa thiên đường giữa địa ngục này nó đã phải gạt tình bạn cao cả sang 1 bên mà xử đẹp thằng bạn 3 năm chung xe đạp. Chẳng có gì phải cắn rứt lương tâm cả, quy luật tồn tại mà.
- Anh Đại kìa! – 1 nhỏ đầu hàng thốt lên.
Sân trường bắt đầu nhốn nháo khiến An cũng bị cuốn theo, nó đứng lên và nhìn theo bóng nam sinh đang rảo bước đầy tự tin lên bục phát biểu. Tưởng ai! - nó xì 1 tiếng rồi ngồi xuống. Đó là Trần Đại, 12a1, nó gặp hắn suốt, hầu như là cứ tuần thì 2 lần. Ai trong Ban Chấp Hành chả vậy.
- “Iu” chết đi được ! – Nhỏ bạn cạnh nó suýt xoa.
- Dễ “xương” ha? – An hỏi nhỏ với vẻ mỉa mai.
- Đương nhiên.
- Đẹp zai ha?
- Còn phải hỏi.
- Khác gì xác ướp Ai Cập nhỉ?
- Thua xa! – Nhỏ bĩu môi, nó phì cười sặc sụa nhưng nhỏ kia còn đang tận trên tầng mây thứ 20 nên không để ý khiến nó mất hứng, im luôn.
Nói xác ướp thì đúng là còn thua xa gã này, đối với An thui. Xui xẻo bị bầu vào Ban Chấp Hành từ năm lớp 10, cứ mỗi lần đi họp là nó tìm chỗ ngồi cách xa Đại nhất. Cái gã ấy, lúc nào cũng mang bộ mặt thản nhiên đến vô cảm, thà cứ như tượng đá thì quá tốt đằng này gã lại cứ gương mẫu đàn anh đến phát sợ. Lúc nào cũng nhắc nhở , nhắc nhở, phê bình,…Trời ơi tùm lum chuyện. Mà sao gã như vậy lại được nhiều người thích cực kì.
- Gì đây? – An cau có hỏi khi nhỏ bạn chìa cuốn lưu bút cho nó.
- Chữ ký, xin giùm nhá? - Nhỏ nói và giở trang đầu ra, hình chụp lén Đại đặt ngay chính giữa, bên dưới là dòng chữ được viết theo phong cách grafity “ I GO CRAZY BECAUSE OF U” Eo…!.
- Điên!
- Bạn bè tương thân tương ái mà An iu.
-Tương có hạn thui, đưa 5 con chuột đây!
- Chi vậy? Xin giùm tui đi tui tính lãi rẻ cho.
- Mơ đi! Ha! 5 chục ý để đưa bà lên Biên Hòa á. Mấy đứa khùng!!- Nó bực mình quay ngoắt đi, 10 giây sau, nghĩ ngợi điều gì, nó khó chịu quay lại giật cuốn sổ của nhỏ – Tiết hai.
- Yeah! Thanh kiu An iu! – Nhỏ reo lên vui mừng, thực ra nhỏ vốn biết trước An sẽ nhận nên đâu tiu nghỉu mà cất cuốn sổ đi.
“ Mấy đứa điên! - nó lầm bầm trong miệng, thế là đi bay 25 phút giải lao. Chứ còn gì nữa, tiết 1 chào cờ, sau đó là họp Ban Chấp Hành, họp xong lại còn canh mọi người về hết rồi xin chữ Đại ca nữa. Không chừng còn bị ổng phê bình vì “việc nhà không lo đi lo chuyện bao đồng". À không, có cách này khiến ổng cho chữ ký rất nhanh chóng, cứ đợi gần vào họp đón đầu rào trước, hết thời gian ổng sẽ “thèm vào" mà đôi co với nó nữa .Gương mẫu mà!
- Anh Đại! – Nó tung tăng cầm cuốn lưu bút đến trước mặt Đại – Anh giúp em cái này được không?
Đại nhìn nó, cái kiểu “ Sao tự dưng lễ phép thế? Có gì mờ ám đây! ". Đúng là không ưa nổi gã này, nó nghĩ vậy trong khi cố banh miệng ra cười.
- Chuyện gì?
- Có đứa nhờ em xin chữ ký anh.- Nó thật thà- Chỗ này.
- Ai vậy ?- Đại cầm bút lên lưỡng lự.
- Bạn em, anh ký lẹ còn vô họp nữa –Nó nhanh nhảu
Đại cười nửa miệng, anh quay quay cây viết rồi cắm vào túi áo:
- Ờ ha, anh còn phải phải xếp hết chỗ ghế này - Anh nhìn nó đắn đo- chắc muộn mất.
- Thế thì anh ký lẹ đi ạ!- Nó hơi dằn giọng xuống.
- Hay em giúp anh, xong anh ký khuyến mãi thêm chữ “ I love…” tên bạn em nữa.
- Anh có… KHÙNG không?- Nó buột miệng, vội lấy tay tát vào má.” Sao mình lại nóng thế” – Nó hối hận trong 5 giây rồi lập tức đổi ý. Việc gì nó phải quỵ lụy gã này chỉ vì niềm vui của kẻ khác chứ.- Anh …không ký em zìa à.- Nó lấy hết kiên nhẫn nói qua kẽ răng.
- Cả trường này có mình em kiểu đó!- Đại lờ đi và tiếp tục công việc.
- Kiểu đó là kiểu gì? Anh có ký không?
Đại ngẩng đầu lên thở dài ngán ngẩm rồi rút phắt cây viết đỏ ra vẽ ngoằn ngoèo lên bức ảnh.” Xin xỏ kiểu gì không biết”- Anh lẩm bẩm “ Y như thu tiền bảo kê”.
- Anh mà chịu xì tiền em thu liền. – Nó đắc ý gập cuốn sổ lại- Em xin lỗi, lỡ miệng tí.
- Có qua thì cũng có lại chứ?
- Zời !Đại ca, em mong còn chả được.
- Ban Chấp Hành thế này đây!
- Anh giỏi thì nói ông Trọng đừng bầu em nữa, em đâu có ham.
Nó ngoác miệng chế giễu rồi lại tung tăng chạy về lớp. Đang đắc ý thế bỗng dưng nó khựng hẳn, quay lại nhìn Đại loay hoay dưới nắng. Điên thật! – Nó nghĩ điều gì rồi tự bảo mình như vậy, chạy thật nhanh về lớp, quăng cuốn lưu bút vào đầu nhỏ bạn.
- Sao không bảo lớp trực làm cho nhanh?- Nó vừa xếp ghế 1 cách thô bạo vừa hỏi tức tối.
- Em nhẹ nhẹ thôi! Đầu năm làm gì có lớp mà trực.
- Kêu hết Ban Chấp Hành ra.
- Để bị xạc cả buổi à? Em nghĩ sao vậy?
- Thế thầy kêu anh làm à?
- Không ! nhưng để vậy lát thầy cô phải dọn phiền lắm.
- Rảnh thiệt! Ui Zời ơi! Mệt!
Đại cau mày nhìn An nghiêm nghị:
- Em mà là em gái anh thì ăn đòn mệt nghỉ.
- Ồ THẾ À! Phúc 5 đời em chẳng phải dính vào anh.
Đại tặc lưỡi:”Bó tay!”.Xếp 5 cái ghế lại 1 chỗ, anh xuyên cánh tay qua những lỗ trống và vác lên. Hai tay vậy là 10 ghế, An phùng má nhìn theo bước chân thoăn thoắt của Đại, 1 lần di chuyển vậy là gần hết luôn rồi còn gì, An chỉ được tối đa có 2 ghế. Thứ nhất:vướng, thứ hai: nặng. Con trai bình thường cũa thế thôi, Đại khỏe thật. nó tưởng tượng tay anh mà dài thêm chút nữa thì chắc cũng luồn thêm được 2 cái, hơi choán đường tí nhưng nhanh ,chắc tập tạ suốt.
Còn 6 cái ghế gấp, nó băn khoăn 1 hồi rồi quyết định thử như Đại. An đang học Thiếu Lâm, nó tự tin mình không thua kém ai về khoản bền bỉ nhưng nó lầm. Cánh tay mảnh dẻ nhanh chóng xụi xuống vì lực bị phân tán, không chịu nổi. Ôm thì quá ngắn, nó bỏ bớt 2 cái rồi mà vẫn nhấc không nổi.
- Đưa anh!- Đại từ phòng thiết bị trở ra và vội đỡ giùm nó, hàng Hòa Phát đàng hoàng đấy nhưng cứ dập lên dập xuống kiểu An thì sớm muộn cũng xếp kho thôi.
- Lên họp đi ,còn lại cứ để anh .
- Thôi anh lên đi ! -Nó tiu nghỉu .Quê thiệt .
- Nói,nghe !!-Đại nói giọng cấp trên ,bỗng anh sáng mắt nhìn lên mái nhà và reo khẽ -A!
- Gì đấy ? Nó nhìn theo ,miệng há hốc –“Trời đất ,đứa nào khùng leo lên tận lan can cửa sổ tầng 3 ngồi vậy cà? “
-Có gì đâu mà nhìn ! Lên họp mau – Đại cốc nhẹ đầu nó .
-Đau !- Nó gắt .”Thế mà chẳng có gì ? Bình thường chắc ổng hét ầm lên rùi “ – Nó nghĩ và liếc mắt đa nghi như Tào Tháo- Chuyện lạ nha !
- Gì nữa ?
- Em lên họp à …!!!
Nó ngúng ngẩy quay đi ,không quên nhìn gã con trai “lầu 3 “đang thư thả ngắm trời kìa .Sao gã lại có thể trên đó nhỉ? Để lát lên hỏi bí thư 10A8 ( lớp có lan can gã ngồi) xem sao.
“ Trời nóng quá có nhiều đứa bệnh thiệt !” – Nó gật gù.