View Full Version : Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ
Chuyện của trẻ con
(Đọc “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” của Nguyễn Ngọc Thuần, NXB Trẻ tái bản 2008)
Vậy nhưng, truyện lại có sức thu hút bất cứ người lớn nào chẳng may giở sách. Bởi điều tất nhiên là, bất cứ người lớn nào lại không có một thế giới tuổi thơ. Mà, hơn nữa, thế giới ấy nằm ngay trong trái tim mình, nên chỉ cần có ít chất xúc tác để cánh cửa bí mật này hé mở, thì cái gọi là tuổi thơ đó, ùa về như không.
"Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” của nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần chính là một bản truyện như vậy, dù có thể, bạn chỉ đọc một lần.
Thật ra, cậu bé Dũng 10 tuổi trong truyện cũng bình thường và giống y như nhiều cậu bé thôn quê 10 tuổi khác. Chỉ có điều, những câu chuyện của Dũng, đủ làm bạn quá chừng khoan khoái.
Tuổi thơ của Dũng là những câu chuyện chỉ-có-trẻ-con mới nghĩ ra, về số lần bà mụ đánh vào mông khi rời bụng mẹ. Bạn có thể bỏ quên cái mông để phịa ra bà mụ đánh bạn đến hơn trăm cái, hoặc tự nhiên biếng cười vì một cái răng mọc lệch, nhưng không có gì thú vị hơn, khi biết rằng, tất cả đó là những câu chuyện bí mật của chỉ riêng bạn.
Tuổi thơ của bạn còn là câu chuyện về khu vườn, về bông hoa, về mùi hương trong khu vườn đó. Quen thuộc và thân yêu đến nỗi, bạn biết bông hoa nào mọc ở đâu, sương đậu trên cụm cỏ nào, đó là những cảm nhận tuyệt vời, dù khi bạn đang nhắm mắt.
Tuổi thơ còn là câu chuyện về cô giáo, người hàng xóm, kể cả về cái chợ quê gần sát nhà bạn nữa, và hẳn nhiên, không thể thiếu người bạn cởi truồng tắm mưa. Tuổi thơ còn là những cảm nhận đầu tiên của bạn về cái chết, nỗi buồn, sự mất mát… và tất cả làm bạn yêu quý đến tràn trề nơi bạn sống.
Toàn bộ tập sách với những câu chuyện bình thường thu gọn trong thế giới nhỏ xíu xungquanh Dũng. Bạn tưởng chừng như thấy chú Hùng đang cuốc ruộng, thằng Tí đang bắt dế và cô giáo đang đi đôi guốc màu xanh. Mỗi câu chuyện được viết nhẹ nhàng đơn giản, thế nhưng, chính những thứ đơn giản vậy cũng đủ để bạn chất đầy một bổi hổi và mẫn cảm về tuổi thơ đã qua lâu, lâu rồi của mình.
"Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” còn đủ để bạn mở ra những cảm xúc hằng giấu kín, đơn giản nhất là khi bạn thử một lần không nhìn lướt qua mọi thứ nữa, và thử dùng tâm hồn trải rộng của mình mà chạm đến xung quanh.
Và thiệt là tâm đắc, khi nhận ra rằng “trong mỗi người già đều có một trái tim con trẻ đang nuôi lớn lên”.
Mit đọc được bài cảm nhận này về một quyển sách của tác giả yêu thích, xin chia sẻ bài dễ thương này cùng các bạn:
Đánh thức thương yêu
"Trong giấc mơ em nằm nghiêng - cùng đàn sẻ tóc nâu - và em nghiêng chút nữa - bầu trời đi lộn đầu". Em - tác giả những câu thơ ngộ nghĩnh ấy chính là cậu bé đáng yêu đã có cả Một thiên nằm mộng (*) để tự sự với mọi người.
Em thật dễ thương và đáng yêu: em luôn biết nhìn, biết lắng nghe, biết hiểu, biết thương một cách thật thà nhất. Em luôn nhìn thấy những liên hệ mật thiết của mình với mọi thứ chung quanh. Em hồn nhiên nhìn nhận những cảm xúc chợt đến với mình, em nói mình muốn khóc quá và rồi em khóc thật, em bảo thắc cười quá và rồi em cười mãi, hi hi, ha ha…
Lúc nào em cũng sẵn sàng lắng nghe để hiểu. Em lắng nghe hơi thở của mẹ, hơi thở thật dịu dàng, em nhắm mắt chờ nghe bước chân của mẹ bước đến cạnh giường, bước chân thật nhẹ nhàng…Rồi, lúc nào em cũng nhìn thật kỹ để thương. Em thương con gà, em thương con nhện, thương bà cả Sề mất con, thương anh em thằng Tí dính liền với nhau làm "một đôi giàu có" nhưng chỉ có ba cánh tay, đứa này bệnh, đứa kia cũng bệnh theo, không thể nằm nghiêng mà ngủ, mà mơ những giấc mơ như em. Em thấy mình hạnh phúc vì em có những giấc mơ, những giấc mơ thẳng tắp mặc dù em nằm nghiêng.
Cái nhìn trong sáng và thương yêu, chạm vào đâu em cũng gặp được điều kỳ diệu: những cánh hoa màu đỏ rung rinh trên những ngón tay, những cánh đồng bát ngát mở ra trước mắt em …Em cũng có những nỗi sợ như những đứa trẻ khác - đêm tối và bóng đen…nhưng em khác nhiều đứa trẻ khác vì em luôn bồi đắp cho em niềm tin, em có sự hiện diện của mẹ trong mình.
Với em, mẹ là bụt, mẹ là thiên thần, mẹ đã nói là phải đúng, mẹ luôn nói những điều làm dịu lòng em. Mẹ để cho em - chàng thi sĩ của mẹ - tự do bay bổng với thế giới quanh em. Mẹ không quét đuổi con nhện của em, để em nhìn nó giăng tơ, để em cứ thắc mắc không biết nó buồn hay vui, và con nhện đó đã có em bên cạnh cho đến khi nó chết, em đưa nó ra vườn và tin rằng nó được đầu thai thành con nhện mới, cũng như em tin những bông hoa đỏ mọc lên trên mộ con gà của em là hóa thân của con gà đó.
Chính trí tưởng tưởng bay bổng và trái tim bé nhỏ mà rộng mở ấy đã cho em cả một thiên nằm mộng - có biết bao điều để em quan tâm và yêu quý, cho nên có bao giấc mơ em cần có trong giấc ngủ.
Em chỉ là một đứa bé thôi nhưng em sống một nếp sống đầy trách nhiệm, tuổi thơ em chỉ có chừng ấy chuyện nhưng khi kể lại đủ làm người ta nghe mê say. Em nhắc cho người lớn nhớ sự phong phú của đời sống ở ngay trong tâm hồn, hạnh phúc nằm ở khả năng thương yêu, niềm vui được tạo tác từ trái tim đơn giản và trong lành của mình.
Có những người mở mắt ra đã thấy trời xanh nhưng không thấy đó đã là một hạnh phúc, có những người đi trên canh đồng nhưng không nhìn ra sự có mặt diệu kỳ của nó, có những người không cảm nhận được hạnh phúc khi có cả hai tay để ôm mẹ...Em nhắc họ những điều đơn giản mà diệu kỳ đó.
"Tôi chỉ muốn làm một việc nhỏ bé hơn, một cách đánh thức buổi chiều bí ẩn của bạn những điều giấu kín, và tôi gọi đó là những phép lạ…." Một buổi chiều đánh thức tất cả những thương yêu, sẽ thấy những phép lạ của "cậu bé" Thuần là có thật. Yêu thương là "món sỡ hữu" cần đầy ắp nhất. Yêu thương không bao giờ là cổ tích.
LINH THOẠI
(*) Một thiên nằm mộng, Nguyễn Ngọc Thuần, Nhà xuất bản Kim Đồng.
cuopbien
17-10-08, 10:31 AM
Bài cảm nhận Đánh thức thương yêu hay quá các bác hỉ?
Đọc Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ của bác Thuần từ lúc sách ra đợt đầu, đợt bác í đoạt giải thưởng Văn học thiếu nhi vì tương lai đất nước gì đấy, và thật ngạc nhiên.
Ngạc nhiên vì một lối viết cho trẻ con mới lạ và đáng yêu. Thường, các truyện chữ cho trẻ con, nhà văn VN hay viết với cảm xúc của người lớn, đã qua thời trẻ con rồi, và nhìn về thời đã qua của mình với cái nhìn rất người lớn, nên các truyện ít có cảm xúc lạ.
Nhưng truyện của bác Thuần lại khác, truyện là truyện của trẻ con, cách nói cách nghĩ của trẻ con,dù văn chương, tất nhiên không là văn chương trẻ con rồi, nên thú vị đến bất ngờ.
Khoái nhất các đoạn nói về chuyện cái mông bị bác sĩ vỗ bao nhiêu lần khi vừa được sinh ra; chuyện về cái răng sún; chuyện chú Hùng hàng xóm cù mì cục mịch; chuyện cô Hồng ....
Mỗi câu chuyện là một khám phá đầy ngạc nhiên trong suy nghĩ của cả trẻ con, cả người lớn về nhau. Khám phá về lòng bao dung, tình yêu thương thật thà, tình bạn, sự chân thành....
Một thế giới trẻ thơ bất ngờ từ truyện, để bạn thấy cuộc sống đẹp hơn, thiệt đó!<cocktail>
Năm nay tôi 10 tuổi. Có nghĩa là trước đây 10 năm tôi vẫn còn nằm trong bụng mẹ. Mỗi khi đi đâu, mẹ mang tôi đi. Tôi chưa biết khóc. Một đứa trẻ khi nằm trong bụng mẹ chắc chắn là không biết khóc. Tôi muốn các bạn tưởng tượng điều này. Lúc đó chúng ta như thế nào nhỉ? Chúng ta không có ai làm bạn, ngoài mẹ ra. Cho nên bố tôi nói, một đứa trẻ ra đời là một sự may mắn; ngày tôi ra đời là ngày tôi may mắn có thêm bạn mới… Chẳng hạn, làm sao tôi có thể quen thằng Tí và chọn nó làm bạn thân nếu tôi không ra đời?
Cũng theo lời bố tôi nói, một đứa trẻ khi ra đời, bà mụ sẽ đập đập vào mông gọi nó dậy. Khi còn nằm trong bụng mẹ, nó ngủ. Có nhiều đứa phải đánh đến bốn năm cái, thật buồn cười vì nó cứ tưởng vẫn còn đang nằm trong bụng mẹ.
Cũng theo lời bố tôi nói, một đứa trẻ khi ra đời, bà mụ sẽ đập đập vào mông gọi nó dậy. Khi còn nằm trong bụng mẹ, nó ngủ. Có nhiều đứa phải đánh đến bốn năm cái, thật buồn cười vì nó cứ tưởng vẫn còn đang nằm trong bụng mẹ.
Tôi là một trường hợp như vậy. Tôi ngủ rất say. Bà mụ phải đánh đến bảy lần. Mẹ tôi nói những đứa như vậy rất lì và hình như tôi cũng thấy đung đúng. Ở lớp, tôi nói xạo tụi bạn, bà mụ đánh tôi đến năm mươi chín lần!
- Trời ơi, cái mông mày phải sưng to lắm. – Chúng trợn mắt tròn lên.
Hôm sau chúng khoe với tôi, mẹ chúng nói, bà mụ đánh chúng đến một trăm cái. Có đứa còn nói hai trăm. Thật không tưởng tưởng nổi cái mông. Con Hồng mít ướt đụng một chút là khóc nhè còn dám nói đến bốn trăm cái. Chúng tôi cười ồ lên. Thằng Toàn thành thật nói: “Tao có hai cái à”. (Hồi nãy nó nói hai trăm). Đứa khác thì ba bái, bốn cái, còn con Hồng mới đẻ ra đã khóc rồi. Hai con mắt nó mở to lên, thế là nó khóc. Bà mụ rảnh tay, không phải nhọc công.
Bạn có khi nào hỏi mẹ mình chuyện này chưa? Tôi nghĩ sẽ rất thú vị. Bạn sẽ biết về mình lúc mới chào đời. Bạn có biết mở mắt nhìn bố mẹ không? Bạn bao nhiêu kí? Khi ngủ, bạn khóc mấy lần trong một đêm? Bạn có tóc không, màu gì? Cả trăm chuyện để biết về mình. Nhưng tôi muốn nói với bạn một điều, chúng ta phải bí mật. Chuyện đó phải riêng tư. Khi bạn giữ một điều bí mật về mình hay về ai đó, bạn sẽ không bao giờ quên. Những chuyện bạn nói ra rồi, bạn sẽ quên mất. Tôi dám chắc như vậy. Và còn một điều nữa, bạn phải tăng số lần bà mụ đánh lên, bởi vì như bố tôi nói, chúng ta không bao giờ có cơ hội được bà mụ đánh lần thứ hai. Chúng ta chỉ được khóc một lần khi chào đời, một cái khóc dễ thương nhất. Bố tôi vẫn nhớ mãi cái ngày tôi khóc. Tức cái ngày tôi chào đời. Mẹ tôi nói: “Anh ơi! Hình như em sắp sinh em bé”. Bố tôi hoảng hốt ẵm mẹ đặt lên xe rơm. Ngặt một nỗi, con bò không có ở đó. Bố đã nhờ cậu tôi dắt nó đi ăn cỏ. Thế là một mình, bố kéo xe xuống thị xã. Dọc đường, mẹ cắn rơm chịu đau không la một tiếng. Bố tôi nói: “Em cứ la lên, không sao cả!”. Mẹ vẫn không la. Bố nói mẹ là người cừ nhất!
Khi kể cho tụi bạn nghe chuyện này, chúng cũng bảo mẹ chúng không la. Các bạn đừng cho là chúng nói xạo nhé. Mà phải cho đó là một điều bí mật. Những điều bí mật sẽ cho chúng ta nhớ mãi, không quên.
Và mọi chuyện như tôi đã kể, bà mụ đánh tôi bảy cái. Bố thốt lên sung sướng: “Trời ơi, con trai. Cái thằng này nó lì lắm đây! Sao tôi ghét nó quá”. Nói rồi ông hôn vào cái miệng đang khóc của tôi. Ông còn áp tai vào cái miệng đang khóc của tôi. Mặc cho người ông dính đầy đất cát cùng những giọt mồ hôi của ông nhỏ vào mặt tôi. Bố tôi nói, chưa bao giờ bố thấy tôi xinh đẹp như vậy. Những ngày làm việc vất vả trên đồng, bố không ngớt tưởng tượng về tôi. Bố nghĩ mặt tôi sẽ dài lắm. Cái miệng thì thật to. Đôi tay săn chắc. Bố đã nuôi sẵn một con bò dành cho tôi cỡi rồi mà. Nhưng eo ôi, cái tay tôi bé xíu. Da thịt tôi mỏng tanh. Bố lấy tay tôi đặt lên mặt bố, rồi bố cứ nằm im như vậy. Bố nói, chưa bao giờ có một bàn tay bé xíu đặt lên mặt bố. Bé lắm. Bé khủng khiếp. Nhìn thấy tôi, bố cứ tưởng tượng như đang lạc vào xứ sở của người tí hon. Mà ở xứ sở của người tí hon thì người ta không vội vàng được. Ví như từ nhà đến trường, bạn đi vèo một cái là xong. Ở người tí hon thì không phải vậy, họ phải đi một năm. Họ không vội vàng được. Trước một đứa bé, cũng như xứ sở người tí hon, bốn không vội vàng được. Muốn ẵm tôi lên, bố phải từ từ. Bố nói, ẵm một đứa bé còn mệt hơn cày một đám ruộng. Bởi vì đám ruộng bạn có thể sửa chữa nó, còn đứa bé thì không. Nó cũng không biết nói: “Ối tôi đau quá. Con kiến nó căn mông tôi!”.
Vậy đó, cái ngày tôi chào đời. Và bố muốn được nghe tôi khóc. Buổi tối, bố phải đi nhẹ chân – một nỗi khổ của bố. Bố tôi khỏe lắm, cái gì chạm phải tay ông đều kêu rổn rảng. Muốn đi nhẹ là việc cực kỳ khó khăn. Nhưng vì tôi, bố đã tập dần. Bố nói, giấc ngủ của đứa bé đẹp hơn một cánh đồng. Đêm, bố thức để được nhìn thấy tôi ngủ – cánh đồng của bố. Bố rất tiếc không được biết bà mụ đánh bố bao nhiêu cái, bố có hay khóc không? Ông bà nội tôi mất sớm. Khi đó bố còn rất nhỏ nên chẳng được nghe ai kể lại. Những người thân trong gia đình là những người nhớ về mình nhiều và đầy đủ nhất.
Những người giữ bí mật của mình.
Ngày tôi ra đời, bà mụ hỏi bố:
- Đặt tên cậu ấm là gì nào?
Cậu ấm có nghĩa là một cậu bé sung sướng. Bà muốn tôi được sung sướng.
Bố tôi choàng dậy:
- Ừ nhỉ, sao tôi quên khuấy mất. Tôi cứ tưởng tượng về nó mãi, đâm quên.
Theo bố tôi, cái tên quan trọng lắm. Bởi nó là cái tiếng đẹp đẽ nhất mà người ta sẽ gọi trong suốt cuộc đời một đứa trẻ. Đứa trẻ này khác với đứa trẻ kia trước tiên là một cái tên. Khi nhớ một cái tên tức là ta nhớ về một con người có cái tên đó. Không gì tuyệt diệu hơn khi mình gọi tên người thân của mình. Mẹ là cái tên chung cho tất cả những ai làm mẹ. Khi ai đó gọi mẹ ơi, tức mình hiểu người phụ nữ đó đã làm và yêu thương những công việc giống mẹ mình. Mẹ cũng là một cái tên đẹp nhất, bao giờ cũng dịu dàng. Một người tên Dũng, mình sẽ nghĩ không phải là con gái. Người tên Loan, sẽ không phải là con trai. Khi mình lớn, cái tên vẫn đi theo. Mình sẽ giữ nó như một kỷ niệm về người bố và người mẹ. Đó cũng là tình cảm ưu ái mà bố mẹ muốn dành cho.
Bố tôi nói với bà mụ:
- Tôi muốn nó một cái tên thật hùng dũng.
- Vậy tên Dũng nhé!
- Tôi muốn nó phải thông minh nữa.
- Vậy thì Trí Dũng.
- Tôi còn muốn nó phải có hiếu nữa kia.
Và cuối cùng cái tên của tôi cũng được đặt xong. Một cái tên thật dài nhưng tôi luôn nhớ.
Bố tôi nói:
- Không có gì đẹp bằng cái tên của mình. Một cái tên là một tình thương lớn.
Bạn tên gì vậy? Có khi nào bạn hỏi bố mẹ tại sao bạn lại có cái tên đó không? Tôi tin rằng bạn sẽ được nghe một câu chuyện thật dài về nó. Đó là một bí mật về bạn. Một bí mật mà chỉ bố và mẹ bạn biết. Và chỉ khi đó bạn mới biết tại sao một cái tên lại là một tiếng nói đẹp đẽ nhất.
Trích -Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ
Chỉ là trích đọc, nên không post hết các chương đâu, em ạ!
Em chú ý đừng spam nhé. Nên viết nhiều câu cho một nội dung em muốn nói. Chứ không phải là cứ một câu thì xuống dòng, như vậy người khác khó theo dõi ý của mình lắm!<rubberring>
Like.No.OtheR
05-11-08, 10:16 AM
Ngốn cuốn này chỉ khoảng 4 ngày! Hay lắm cơ! NV Dũng thật dễ thương, suy nghĩ cũng hay và ngộ nghĩnh nữa. Thế giớ mà chú Nguyễn Ngọc Thuần vẽ nên, thổi hồn vào nó thật tuyệt vời, thật cổ tích và thật "tuổi thơ"... Đọc cuốn này thấy yêu yêu thế nào ý! Nói chung là lời văn chân thật, nhẹ nhàng và rất con nít... Thích quá :X
Đọc xong, tớ vui theo dũng khi có chuyện vui, tớ khóc cùng chú Hùng và bé Thương, thót tim vì tưởng thằng Tí đã tiêu T^T...
"Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" rất chân thực, rất hay, không phức tạp, không to tát như lại đi vào lòng người... từ trẻ con tới người lớn.
(Có bùm không đấy bạn péo phì? Quan niệm tớ là không tin ai mà, nhất là trên internet '__')
LA and kodomo
05-11-08, 03:49 PM
mình thik truyện của NNT lắm ah !
ko nhớ rõ mình đọc đi đọc lại bao nhiu lần rùi !
rõ ràng các tình tiết trong truyện chẳng hề tới mức gay cấn đầy bí mật như các tiểu thuyết lớn nhưng đọc vẫn bị cuốn hút vô cùng !
ah quên, có bạn nào có thông tin j` về NNT ko ? chia sẻ cho mình với !<thankyou>
hoangtube
16-11-08, 09:09 PM
mình thik truyện của NNT lắm ah !
ko nhớ rõ mình đọc đi đọc lại bao nhiu lần rùi !
rõ ràng các tình tiết trong truyện chẳng hề tới mức gay cấn đầy bí mật như các tiểu thuyết lớn nhưng đọc vẫn bị cuốn hút vô cùng !
ah quên, có bạn nào có thông tin j` về NNT ko ? chia sẻ cho mình với !<thankyou>
Bác này muốn biết thông tin gì về NNT nhỉ? Cách nhanh nhất là Google thôi.
Đọc văn NNT thấy cuộc sống rất trong sáng và tự nhiên như là nó vốn có. Không triết lý, tình tiết giản dị nhưng rất nhân văn và tình cảm.
vBulletin® v3.8.6, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.