Nguyễn Ngọc Tư: Xao xuyến nhất khi in một cuốn sách là nhuận bút [Lưu Trữ] - DIỄN ĐÀN NHÀ XUẤT BẢN TRẺ

PDA

View Full Version : Nguyễn Ngọc Tư: Xao xuyến nhất khi in một cuốn sách là nhuận bút


nxbtre
27-09-08, 10:12 PM
Sau thành công của “Cánh đồng bất tận”, người đọc cứ chờ đợi ở Ngọc Tư một cái gì đấy - không hẳn là sự đột phá - có thể chỉ là một cái mới có sức nặng, để không phí phạm cơn trào dâng nội lực mạnh mẽ trong ngòi bút của nhà văn trẻ. Nhưng Ngọc Tư cứ bình thản vậy. Vẫn xuất hiện đều đều, nhưng những sự xuất hiện ấy vẫn chưa phải là kỳ vọng của độc giả, cho đến khi có “Gió lẻ” - tập truyện ngắn mới nhất của cô. Sách được phát hành vào sáng 12-9.


PV: Dù tác giả không muốn nhưng khi “Gió lẻ” ra đời, người đọc cứ tự đặt mình vào tâm thế thưởng thức “xem có hay hơn Cánh đồng bất tận không”. Chị cảm giác thế nào về điều này?

Nguyễn Ngọc Tư: Ngay khi in xong “Cánh đồng bất tận”, tôi biết cái rào mình tự dựng lên quá cao. Mà tôi thì không muốn leo rào, nên chọn đi vài lối khác. Bạn đang chờ tôi ở đâu? Bạn có cùng đi với tôi hay vẫn chờ nơi có cái rào?
- PV: Vẫn là nỗi buồn tê tái nhưng “Gió lẻ” không đề cập đến những vấn đề thời sự nóng hổi nữa, không chuyện lạm phát, chuyện tăng giá xăng dầu, chuyện hoa khôi, hoa hậu...?

- Nguyễn Ngọc Tư: Tôi định viết một truyện dịu dàng và thơ mộng. Tôi đã quá mệt mỏi với những cái hiện thực đó. Bạn đọc chắc cũng vậy. Mà tôi không định viết truyện như một phóng sự, bút ký. Tiếc là “Gió lẻ” không thơ mộng lắm, nhưng tôi thấy nó dịu dàng đấy chứ.

- PV: Cô gái trong “Gió lẻ” là một nhân vật lạ lùng và ma mị, khác hoàn toàn với những nhân vật nữ từ trước đến nay trong truyện của chị. Khi sáng tạo ra được hình tượng này, chị có thấy thỏa mãn không?

- Nguyễn Ngọc Tư: À, tôi thích cô này. Thậm chí tôi đã dùng cách xưng hô “em” để diễn tả sự trìu mến của mình.

- PV: “Gió lẻ” có những chi tiết ám ảnh, ám ảnh nhất là ông Tám Nhơn Đạo chăm chút bà vợ tật nguyền chu đáo đến chảy nước mắt nhưng lại đi cưỡng bức cô thiếu nữ câm tội nghiệp... Trong cuộc sống thực của mình, chị có bao giờ bắt gặp những hình ảnh ấy?

- Nguyễn Ngọc Tư: Người có một cái áo đẹp thì không chắc có cơ thể đẹp, tâm hồn đẹp. Có người đẹp gần hết ấy bỗng dưng hủy hoại mình bởi một chuyện vớ vẩn nào đó. Tôi thấy chẳng ai sống hoàn hảo và tỉnh táo cả đời.

- PV: Kết thúc truyện “Gió lẻ”, hình như chị đã đẩy câu chuyện đi nhanh quá. Sao chị không để cho cô gái được sống vì biết đâu tình yêu giữa hai kẻ không thích tiếng người sẽ thay đổi được điều gì đó cuộc sống của loài người chăng?
- Nguyễn Ngọc Tư: À, tôi có tật, đi một lúc thì tôi bỗng dưng muốn dừng lại, ở bất cứ đâu. Một cái kết cẩu thả, có lẽ bạn nghĩ vậy. Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng sau khi đi mãi đi mãi thì tôi thực sự không biết cách nào dừng lại cho đẹp. Tôi đã từng nghĩ cách cứu nhân vật của mình. Nhưng tôi thấy sau khi cô gái chết (trong truyện), thì cô lại sống rất lâu trong tôi.

- PV: Nhìn một cách tiêu cực, “Gió lẻ” có phải là một tuyên ngôn chống lại, ruồng bỏ thế giới người hay không?

- Nguyễn Ngọc Tư: Bạn thấy vậy sao? Tôi thì nghĩ, những nhân vật của “Gió lẻ” chạy trốn con người nhưng luôn luôn tìm kiếm con người, chối bỏ yêu thương mà luôn khao khát yêu thương, và dù đời có buồn đến đâu, họ vẫn gắng sống.

- PV: Chị từng nói trên một tờ báo rằng: vui nhất là lúc nhận nhuận bút sách chứ không phải lúc ra sách. Sao chị không chuyển sang một công việc khác, đến một vùng đất khác như Sài Gòn chẳng hạn để phát triển sự nghiệp?

- Nguyễn Ngọc Tư: À, tôi muốn hỏi nếu đi Sài Gòn thì phát triển sự nghiệp gì? Nếu viết văn thì không cần. Cho đến bây giờ, chuyện tôi xao xuyến nhất khi in một cuốn sách vẫn là… nhuận bút.

- PV: Khi viết văn ai cũng mang trong mình một mưu cầu nào đó. Mưu cầu nổi tiếng, mưu cầu tiền bạc, mưu cầu danh vọng... Còn chị mưu cầu điều gì?

- Nguyễn Ngọc Tư: Đã từng mưu cầu nổi tiếng, đã từng mưu cầu tiền bạc, giờ thì gần như được, chưa nghĩ ra được mưu cầu gì… mới.

- PV: Hỏi chị lạc đề một chút: liên tưởng đến chi tiết người phụ nữ trong “Gió lẻ” vì bị chồng nói một câu xúc phạm nên đã thắt cổ tự vẫn, thế người vợ Nguyễn Ngọc Tư của đời thường có khi nào nghĩ đến chuyện tự tử vì một câu xúc phạm của chồng không?

- Nguyễn Ngọc Tư: Câu này thì đúng là lạc đề thiệt!

Hoàng Hồng (Thực hiện)
(Nguồn: An Ninh Thủ Đô, 12/09/2008)

cuopbien
21-10-08, 10:37 PM
Cách nhà văn Ngọc Tư trả lời hiền lành và cởi mở, giống như giọng văn của chị vậy. Hầu như, nhà văn Ngọc Tư ít quan tâm tới dư luận dành cho mình. Có vẻ như, cái chị Ngọc Tư cần là góp nhặt vốn sống hơn là sa đà vào chuyện bàn luận của thiên hạ.

Dù thế nào, vẫn thích và chờ những truyện mới nhất của chị Ngọc Tư!

mitdac
28-10-08, 05:06 PM
Các bạn yêu quý nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, có thể biết thêm một góc đời thường qua blog của chị nhà văn đáng yêu này ở địa chỉ: http://ngngtu.blogspot.com/.